Lạc

Hộp bánh có nhiều ngăn

Chiếc xe mới

Phật ở Kyong-Ju

Con đã là Phật Tử

Sơ thiền

Với hắn, bây giờ những cuộc đi gần như là sự đào thoát, và những lúc như vậy thường chỉ tổ khoét sâu thêm lỗ trống vốn đã nhiều loang lở. Những bức tranh không còn đến nữa. Những dòng chữ què quặt vàng vọt như bầy kiến trên các trang giấy xếp đầy những ngăn tủ. Nó không còn đủ sức để hoàn tất bất cứ việc gì. Những giấc mơ cũng biến mất. Cách giải trí cuối cùng hữu hiệu là giấc ngủ đen kéo dài nối liền từng mảng trắng.

Lễ Phật trên núi

Không còn sức để lang thang cả đêm ngoài phố. Cũng không còn sức để vạ vật trong các quán nhậu xập xình. Đã ba ngày rồi trong bụng hắn chỉ có hai gói mì. Mà mì khô - mì khô với rượu mạnh.

Cái Tết đầu tiên

Đối với đứa con nhà giàu như hắn, cái Tết vui vầy, sum họp bên gia đình, hàng xóm sao mà quá xa xỉ.

Xanh mãi cội bồ đề

Cơn mưa chiều vừa dứt, khách vãng lai viếng chùa trú mưa cũng lục tục ra về gần hết. Lúc này thầy Nhật Minh mới có thể lui về phòng để nghỉ ngơi. Thoáng chốc căn phòng tỏa đầy mùi trầm hương thơm ngát. Một ấm trà nóng được pha lên cũng đủ làm dịu bớt cái se lạnh trong cơn mưa tầm tã suốt mấy ngày liền.

Đón tết

Suốt mấy tháng bão bùng mưa gió, cả chùa gác tất cả công việc bên ngoài, thì giờ chỉ để dành cho các chú ôn tập kinh điển, giáo lý, học chữ Hán, Pàli, Anh văn, đọc sách truyện và hành thiền. Tiết tháng chạp trời đã tạnh ráo, các chú bắt đầu thêm phân cho bí, bầu, các loại su, bắp cải và rau xanh.v.v... Công việc thì bề bộn, nhưng không khí sống động, vui tươi. Các chú vừa cuốc đất, vừa trồng tỉa, vừa luận dạo, vừa làm thơ... mà quên hẳn năm mới kề bên lưng.

Bạn tôi

Tiệm gội đầu gì mà ngày chủ nhật lại đóng cửa im ỉm thế không biết, tôi đang định giơ tay gõ cửa thì bất chợt cửa mở.

Khóc "Nước mắt chú trâu"

- Dì , Dì xem chưa, từ nay con không ăn thịt bò nữa đâu, Dì đừng có mua.

Con trâu và chú Tư

Chú Tư nhai với trâu, nhai một hồi thấy đúng là mình đang nhai cỏ; chú vừa nhai cỏ vừa ngước mắt nhìn trời xa xăm, đăm chiêu, tư lự như trâu. Một hồi, chú phì cười: "Trâu à, tao thấy có cái gì cứng cứng trên trán, không chừng sừng mày mọc trên trán tao rồi!" 

Ân sư

Tôi ngộ ra rằng khi cái chân thật không còn là chân thật nữa thì mình mới tìm thấy cái chân thật trong cuộc đời. Sáng chủ nhật là buổi thuyết pháp của sư tại thiền viện Vạn Hạnh (TP.HCM). Cuối buổi giảng, tôi chập chững trên đôi chân giả vừa mới gắn xong đến đảnh lễ sư với nét mặt u sầu thảm não:

Cánh hạc mùa đông

Mùa đông về làm cho ngọn đồi thông thêm rộng thoáng. Không một chiếc lá cây rơi rụng. Không một bóng người lui tới để nghe tiếng bước chân dẫm dài trên đá sỏi. Không gian im vắng và thanh tịnh là thế; vậy mà mấy hôm nay bỗng nhộn nhịp đông đúc hẳn lên.

Bài xem nhiều